Trải lòng cùng Sơn Vỹ
Đã đến Hà Giang vào bốn mùa, thậm chí là cùng một mùa mà sao vẫn muốn đi, vẫn đắm say nơi đó. Dù bận đến mấy vẫn cố gắng sắp xếp để sao cho mỗi năm được đến nơi miền cực Bắc của tổ quốc một lần. Và nếu bạn là người đam mê xê dịch, thì nơi đó sẽ là điểm đến vô cùng hấp dẫn.

Ví như ai hỏi tôi rằng, cái mảnh đất sơn cước đó có gì mà mày mê mải đến vậy, tôi sẽ không ngần ngại mà trả lời rằng vì tôi yêu những gì thuộc về nơi đó. Yêu những phút chạy xe đuổi theo ánh nắng chiều hoàng hôn tắt sau núi, yêu những con đường như sợi chỉ vắt ngang lưng trời, yêu những đứa bé lem luốc bùn đất, yêu những nụ cười con trẻ, yêu những trầm ngâm tuổi già, yêu phiên chợ buổi sáng, yêu những buổi tối bên ánh lửa nhà vách đất, cái không khí miền biên viễn xa ngái,…

Không xa lạ gì với dân du lịch bụi khi đến Hà Giang, những địa danh như Lũng Cú, Đồng Văn, Mèo Vạc, Yên Minh, Quản Bạ,… nơi đó dân “back packer” đã thấy như quen thuộc lắm. Quen lắm rồi nhưng vẫn muốn đi, vẫn muốn khám phá. Càng đi nhiều ở Hà Giang tôi mới thấy nó luôn mới, dù đi lại lần thứ mấy đi nữa, nó vẫn còn quá nhiều điều cho mình khám phá. Cái tên Sơn Vĩ, không quá lạ với những lão làng nhà phượt, nhưng cũng chưa quen với những ai đôi lần lên Hà Giang.

Sơn Vĩ, một xã mà nếu bạn tìm trên Google map và lần theo con đường chỉ dẫn vào đó, bạn sẽ thấy nó thuộc huyện Mèo Vạc – Hà Giang và hơn thế nó loằng ngoằng vô cùng, có đoạn dường như còn sang cả biên giới Trung Quốc, thấy nằm cheo leo quá, thấy như là xa ngái lắm.

Nơi đó, những phượt tử vẫn ước ao một lần đến, đến để thỏa chí tang bồng. Đến để cảm nhận nơi khó khăn và xa xôi nhất của tỉnh Hà Giang nó thế nào, đến để xuôi dòng Nho Quế trong xanh, đến để được lao ngược dốc lên lưng chừng trời, đến để lắng nghe những nhọc nhằn người lính biên phòng Lũng Làn, để được đứng nơi trời biên cương Tổ quốc.

Đã không dưới một lẫn lỡ hẹn với Sơn Vĩ, những cơn mưa dù nhỏ, gió lạnh, vì sạt lở, vì lỡ thời gian, vì chưa tới duyên. Dù thế, vào đến Sơn Vĩ rồi mới thấy rằng mình may mắn, thấy yêu cái mảnh đất miền đá này đến lạ. Nơi đó, nơi cuộc sống lưng chừng trời – Sơn Vĩ đó mà…

Trải lòng cùng Sơn Vỹ1
Sau một đêm dài không mộng mị ở Mèo Vạc, sau chặng đường vượt qua cửa ải Du Già của ngày hôm trước thì quả thật sáng hôm sau nhấc mình dậy để đi tiếp thật là mỏi mệt. Sáng Mèo vạc trời mưa lâm thâm, những cơn mưa không ngớt vẫn thả vội vàng xuống triền núi, đầu tháng 9 thôi mà tiết trời ở đây đã lạnh rồi. Hỏi vội vã những người dân ở đó, con đường vào Sơn Vĩ giờ ra sao? Có khó đi lắm không? Tất cả đều nhận được câu trả lời là : Khó lắm, không đi được đâu, nhất là khi trời mưa thế này nữa…

Một chút do dự, lo lắng và chần chừ, và cái quyết định bây giờ sao mà khó thế, sao mà nặng nề khi bản thân mình là “leader”, đi dạo loanh quanh chợ Mèo vạc một chút, hít căng lồng ngực cái không khí sáng sơn cước này và tôi quyết định…Đi…mưa gió cũng phải đi cho bằng được Sơn Vĩ…
Cuộc sống nơi lưng trời…

Con đường uốn mình qua từng ngọn núi của Mã Pì Lèng rồi lao vút xuống dòng Nho Quế, lại nhọc nhằn chơi vơi lên trời. Con đường ngoằn nghèo mà dân ở đây gọi là dốc Há Mồm đưa chúng tôi vào Sơn Vĩ theo hướng mà cột mốc đường chỉ là Xín Cái… Cả đoàn lầm lũi đi trong mưa, vài cú ngã xe, vội vã dựng dậy là tiếp tục đi…

Dòng Nho Quế, dòng sông len lỏi giữa những vách núi đá cao ngất ngưởng, dòng sông mà cách đây chưa lâu dân lượt phượt luôn ước ao một lần xuống đến tận nơi để ngắm cho thỏa cái màu xanh ngọc bích của nó, để chiêm ngưỡng cái hoang vu, cái kì vỹ của núi, của sông, của cái mảnh đất nơi biên viễn này. Lại nhọc nhằn vượt lên những triền dốc, những con đường khúc khuỷu ngoằn ngoèo như hướng thẳng lên trời, khen cho ai khéo vẽ những nét đường như thế, bà con dân tộc đã đi mãi rồi thành đường như thế đó.

Đường lên Sơn Vĩ đi sát với đường ranh giới giữa hai nước Việt Nam – Trung Quốc, đi qua các cột mốc 485, 489… Con đường miền biên ải uốn mình theo từng sườn núi của nước Việt, phía bên phải là đường lên Sơn Vĩ ở phần đất Việt Nam, con đường bên trái là của Trung Quốc, chỉ cách nhau có vài bước chân.

Chúng tôi dừng chân tại cột mốc biên giới, cột mốc đánh dấu chủ quyền lãnh thổ của đất nước. Dân “lọ mọ” hay tìm đến những cột mốc như thế này để rồi nhảy cẫng lên trong niềm vui sướng thiêng liêng nơi biên ải đất nước.Những nụ cười hồn nhiên của con trẻ, đôi mắt và nụ cười luôn thường trực trên môi, vẫy tay chào những đoàn người đi qua… yêu lắm con trẻ vùng cao.
Đôi khi đơn giản là nhớ những nụ cười và ánh mắt vùng cao mà quyết định đi, đang ngồi làm việc ở văn phòng, một phút thoáng nhớ nụ cười này, thế là sắp xếp công việc chút và lên đường…

Con đường lên Sơn Vĩ hôm nay đã được mở rộng hơn. Nếu như cách đây vài năm, nhắc đến Sơn Vĩ thì ngay cả những người dân địa phương ở đây cũng lắc đầu và nói rằng, không đi được đâu, nhất là khi có thêm đôi hạt mưa lất phất. Chúng tôi cũng được anh chủ nhà trọ ở thị trấn Mèo Vạc cảnh báo con đường khó nhọc ra sao.

Đã bao lần lỡ rồi, quyết tâm mà đi thôi, con đường vắt vẻo nơi lừng chừng núi, cho ta cái cảm giác như những sợi chỉ vắt ngang lưng trời, như thách thức những tay tái, những ý chí và hứa hẹn bao điều khám phá. Con đường lên Sơn Vĩ hôm nay cũng là đường  tuần tra biên giới.

Đường vào đã được mở rộng làm đường tuần tra biên giới, những công trình trường học, nhà làm việc UBND xã, các công trình phúc lợi khác cũng đã được nhà nước đầu tư cho Sơn Vĩ.

Trải lòng cùng Sơn Vỹ.
Toàn cảnh Sơn vĩ nhìn từ trên cao, dãy nhà màu xanh là Đồn biên phòng Lũng Làn. Lên đây chúng tôi được các anh biên phòng đón tiếp một cách rất nồng hậu và ấm tình quân dân, ngồi nghe câu chuyện của các anh về miền biên viễn này, về những nhọc nhằn trong công tác bảo vệ toàn vẹn chủ quyền lãnh thổ nước Việt. Chia tay các đồng chí biên phòng, chúc các đồng chí sức khỏe, luôn hoàn thành nhiệm vụ nơi biên cương, là niềm tin cho bà con dân tộc.

Nơi miền cao nguyên núi đá này, bạn sẽ gặp rất nhiều những nương ngô trên triền núi, những ngọn núi tưởng chừng như chỉ có đá và đá, vậy mà bà con vẫn canh tác được, cây ngô nuôi sống bao đời, làm thức ăn, nấu rượu, làm mèn mén, làm chất đốt,…

Khi tận mắt nhìn thấy hình thức canh tác ngô nhọc nhằn vất vả như thế bạn sẽ hiểu vì sao bà con quý từng hạt ngô đến thế. Từ những hốc đá tai mèo khô khốc, những hốc đá bị bào mòn bởi thời gian, bà con lấy các dụng cụ làm sâu thêm một chút cho đúng là một cái hốc, rồi gùi từng gùi đất đổ đầy các hốc, gieo những hạt ngô tốt nhất, rồi lại gùi từng gùi nước từ dòng Nho Quế lên để tưới, ấy là lúc còn non.

Mà cũng lạ kỳ, từ đó không chăm sóc, không phân bón mà cây ngô cứ lớn như thổi, ra hoa rồi kết hạt. Dường như cỏ cây nơi đây cũng hiểu được phần nào cái nhọc nhằn của miền cao nguyên sơn cước khô cằn. Hiểu cái vất vả mệt nhọc cho cái cuộc sống nơi lưng chừng trời nơi đây.

Ở đâu đó có một chút đất là sẽ được làm ruộng bậc thang để cấy lúa, ruộng bậc thang ở Sơn Vĩ không nhiều, không hùng vĩ như Mù Cang Chải, Y Tý, Hoàng Su Phì,… mà chỉ thấp thoáng lọt thỏm giữa những nương ngô trên núi đá vôi. Cũng là nhọc nhằn lắm rồi, cái cuộc sống nơi đây. Mong cho thời tiết luôn thuận hòa, những vụ mùa luôn bội thu, cho bớt cái vất vả, khổ nghèo.

Tạm biệt Sơn Vĩ, những cái bắt tay thật chặt, những câu chào vội vã, những lời hứa sẽ trở lại, những nỗi niềm về mảnh đất nơi biên viễn này cứ quấn lấy chúng tôi. Rời Sơn Vĩ trong ánh nắng của buổi chiều tà, buổi chiều biên giới đẹp đến nao lòng…

Theo: autocarvietnam.vn
 
Top